Hãy chia sẻ một chút niềm vui này với mọi người nhé. Sáng nay trời mưa. Đúng vào giờ tôi đi đến tiệm bánh mì (7 giờ sáng), tôi cứ thế đi bộ mà chẳng thèm che ô. Tôi muốn là người đầu tiên bước vào tiệm, nhưng chuyện đó khá khó đấy! Cạnh tranh dữ lắm.
Mà thôi, giờ thì mọi người cũng quen biết nhau cả rồi, nên vừa chào hỏi, gật đầu với nhau, tôi vừa gọi một ly cà phê sữa. Nhân viên hỏi: “Có muốn uống nóng không?”, tôi trả lời rằng cứ theo nhiệt độ ngoài trời sáng nay là được.
Đang ngồi thoải mái được một lúc thì một người quen là chủ nhà hàng đến bắt chuyện, thế là tôi quyết định hôm nay sẽ đến nhà hàng của anh ấy ăn trưa.
Tiếp theo, người bạn Bruno của tôi bất ngờ xuất hiện. Trông cậu ấy rất khỏe khoắn, cơ thể có vẻ săn chắc hơn hẳn. Cậu ấy lớn tuổi hơn tôi, nhưng cứ hào hứng kể: “Tôi vừa chạy 10 km, bơi được từng này, chiếc xe máy của tôi giờ chỉ còn 185 kg”, rồi đủ thứ chuyện khác.
Điều tôi muốn nói là, dù chỉ là một ngày bình thường chẳng có gì đặc biệt, nhưng khi một ngày bắt đầu thật dễ chịu như thế này, tôi cảm nhận được niềm vui và sự trọn vẹn của cuộc sống!
Chúc mọi người có một ngày thật tuyệt vời!
Trong ảnh là chiếc mũ bảo hiểm của bố tôi. Trước đây nó được trưng bày tại một khu vực của TSR, nhưng giờ đã trở về với tôi nên tôi đã chụp lại một bức ảnh.




